Từ tình yêu đôi lứa đến tình yêu ơn gọi đời sống Thánh hiến
Simone Lorenzo-Peckson – 14/02/2026
“Dân Thiên Chúa không có thành trì bền vững ở trần gian này.” Chị Jovy và người bạn trai của chị khi ấy đều nhận ra chân lý đó.
Các vị linh hướng giỏi nhất thường nói rằng những ai được gọi sống đời tu trì không bao giờ vì chán ghét hôn nhân, nhưng trái lại, họ có một sự trân trọng tự nhiên đối với tình yêu nhân loại. Người thực sự được kêu gọi sống đời linh mục hay tu sĩ vẫn có ước muốn trở thành chồng hoặc vợ, cha hoặc mẹ; tuy nhiên, họ từ bỏ điều tốt lành ấy để chọn một điều tốt lành cao cả hơn, đó là sống trọn vẹn cho Nước Thiên Chúa.
Chúng ta thấy chân lý ấy nơi câu chuyện của chị Jovy Cendana, người đã gia nhập Dòng Nữ Tu Thừa Sai Chúa Thánh Thần (SSpS) cách đây 38 năm. Trước khi vào Dòng, chị là một người trẻ thành đạt và có một người bạn trai mà chị yêu thương sâu đậm. Khi hai người đang tìm hiểu nhau, chị cảm nhận được tiếng gọi bước vào đời sống tu trì — một lời mời gọi chị không thể làm ngơ.
Chị đã nói với người yêu về thúc đẩy nội tâm ấy, và anh quảng đại đồng ý cho chị thời gian và không gian để phân định ơn gọi. Anh thậm chí còn xách hành lý giúp chị khi đưa chị đến tu viện để bắt đầu thời gian tìm hiểu. Sự gắn bó giữa họ sâu đậm đến mức các nữ tu đón nhận chị Jo đã tự hỏi liệu chị có thực sự nghiêm túc trong việc phân định ơn gọi tu trì hay không.
Trước khi chia tay, anh nói sẽ chờ chị một năm. Và đúng một năm sau, anh đã đến thăm chị tại nhà tập. Chị đã kể lại khoảnh khắc ấy trong bài chia sẻ tại Ngày Giới Trẻ Giáo Phận ở Tagbilaran năm ngoái:
“Đúng như lời anh hứa… anh đến tu viện và hỏi tôi về quyết định cuối cùng, nhưng tôi không trả lời ngay,” chị nói. “Anh nhìn tôi từ đầu đến chân.”
Rồi anh nói với chị: “Anh biết em hạnh phúc ở nơi này. Hãy ở lại đây. Ở lại đây còn tốt hơn là ở nơi nào khác.”
Sau đó, anh nói thêm: “Anh sẽ không làm phiền em nữa đâu, Jo. Hãy ở nơi em đang thuộc về. Nhưng nếu một ngày nào đó em quyết định rời tu viện, anh vẫn sẽ ở đây, chờ em. Anh yêu em rất nhiều.”
Từ ngày đó, họ không còn gặp lại nhau nữa. Sau khi chị tuyên khấn trọn đời sống khó nghèo, khiết tịnh và vâng phục, anh đã lập gia đình và nhờ một người bạn chung gửi lời chúc mừng đến chị.
Trích Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo Số 931: “Người đã được hiến dâng cho Thiên Chúa nhờ Bí tích Rửa Tội, khi tự hiến hoàn toàn cho Thiên Chúa là Đấng mình yêu mến trên hết mọi sự, thì càng được thánh hiến mật thiết hơn để phục vụ Thiên Chúa và mưu ích cho Hội Thánh. Qua bậc sống thánh hiến này, Hội Thánh biểu lộ Đức Kitô và cho thấy Chúa Thánh Thần hoạt động cách kỳ diệu nơi mình.”
Dù đã chia xa gần bốn thập kỷ, chị vẫn tiếp tục cầu nguyện cho anh và tạ ơn Thiên Chúa vì sự cao thượng của anh. Chị nhận ra tính chân thật và chiều sâu tình yêu của anh qua sự sẵn sàng hy sinh mối quan hệ của họ vì một tình yêu cao cả hơn.
“Anh đã hy sinh hạnh phúc của mình để trao tôi cho Chúa, trong đời sống tu trì và truyền giáo,” chị nói. “Tôi tạ ơn Chúa vì điều đó, và tôi cũng tạ ơn Chúa vì anh.”
Câu chuyện của chị giúp chúng ta suy nghĩ về sự dấn thân của chính mình đối với Chúa Giêsu, Chúa và Đấng Cứu Độ chúng ta, và khám phá sự thân mật mà Ngài mong muốn mỗi người chúng ta cảm nghiệm qua tình bạn với Ngài.
Ước gì chúng ta cũng nhận ra rằng càng ở gần Chúa Giêsu, tình yêu của chúng ta dành cho gia đình và bạn bè càng trở nên sâu đậm hơn. Ước gì chứng tá của chị Jo và những người khác — kể cả người bạn trai của chị — nhắc nhớ chúng ta, như Sách Giáo Lý dạy rằng:
“Dân Thiên Chúa không có thành trì bền vững ở trần gian này… [và bậc sống thánh hiến này] cho mọi tín hữu thấy rõ hơn những của cải trên trời đã hiện diện ngay từ đời này, làm chứng cho đời sống mới và vĩnh cửu mà chúng ta đã lãnh nhận nhờ công trình cứu chuộc của Đức Kitô, và báo trước sự phục sinh tương lai cùng vinh quang của Nước Trời.”
Chưa có Đánh giá/Bình luận nào được đăng.
Hãy trở thành người đầu tiên đóng góp nội dung cho Bài viết này.