Con người hôm nay đứng trước một chọn lựa căn bản: hoặc theo con đường ảo tưởng của việc tự thần hóa bằng kỹ thuật, hoặc bước vào con đường đích thực – được thần hóa nhờ ân sủng và tự hiến, con đường nên giống Thiên Chúa qua việc tự hủy (kenosis).
Một thế giới “kết nối” nhưng xa rời thực tại
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà kỹ thuật số đang tái định hình thế giới với tốc độ chưa từng có. Màn hình, thuật toán và thực tại ảo ngày càng trở thành “lăng kính” qua đó con người nhìn và sống.
Nhưng nghịch lý là: chúng ta kết nối nhiều hơn bao giờ hết, mà lại ít tiếp xúc với thực tại hơn bao giờ hết. Con người bị kéo ra khỏi thân xác mình, trôi vào một “đám mây” ảo, sống trong sự quá tải nhưng trống rỗng.
Vấn đề không còn là công nghệ có ảnh hưởng đến con người hay không, mà là: nó đang biến chúng ta thành loại người nào?
Hai con đường dẫn tới “siêu việt”
Con người cần những “gốc rễ”: nơi chốn, tương quan, thân xác và đời sống cụ thể để hướng về hiệp thông. Khi những điều này phai nhạt, con người cảm thấy lạc lõng và bắt đầu tìm kiếm một lối thoát.
Ủy ban Thần học Quốc tế chỉ ra rằng mỗi người hôm nay đứng trước hai con đường:
Con đường ảo tưởng: tự thần hóa
Con đường đích thực: được thần hóa nhờ ân sủng và tự hiến
Con đường sai lạc: vượt qua con người để… đánh mất con người
Chủ nghĩa xuyên nhân (transhumanism) và hậu nhân (posthumanism) tìm cách vượt qua giới hạn sinh học của con người bằng kỹ thuật. Mục tiêu là trở thành “tự tạo hóa”, làm chủ tiến hóa, thậm chí vượt khỏi chính nhân tính.
Nhưng theo giáo huấn của Hội Thánh, điều này không nâng con người lên – mà dẫn đến phi nhân hóa.
Đây là một hình thức “ngộ đạo mới”: tìm ơn cứu độ bằng cách tách mình khỏi thân xác, khỏi thế giới, khỏi cộng đoàn và lịch sử.
Trong cái nhìn này, thân xác không còn là hồng ân, mà là giới hạn cần loại bỏ.
Khủng hoảng nhân học của thời đại
Gốc rễ của vấn đề là một cuộc khủng hoảng sâu xa: con người không còn biết mình là ai.
Dưới ảnh hưởng của “mô hình kỹ trị”, con người bị xem như một cá thể tiêu dùng trong một thị trường vô hạn khả năng. Thế giới không còn là tạo thành, mà là vật liệu để thao túng.
Khi đó, con người không còn phản chiếu vinh quang của Đấng Tạo Hóa, mà tìm cách thay thế Ngài.
Đây chính là điều mà Đức Gioan Phaolô II gọi là thiếu một “nhân học đầy đủ”: không còn hiểu đúng về sự hiệp nhất giữa thân xác và linh hồn, về ý nghĩa của thân xác có giới tính, và về ơn gọi hiệp thông.
Con đường đích thực: được thần hóa nhờ ân sủng
Trái với ảo tưởng tự thần hóa, Kitô giáo đề nghị một con đường khác: được thần hóa nhờ ân sủng.
Con người không vượt lên bằng cách thoát khỏi thân xác, mà bằng cách sống trọn vẹn thân phận thụ tạo, theo gương Đức Kitô – Đấng đã “tự hủy mình” (Pl 2,6–8).
Đây là con đường nghịch lý:
Không phải chinh phục, mà là hiến mình
Không phải kiểm soát, mà là tín thác
Không phải thoát ly, mà là nhập thể
Truyền thống Kitô giáo gọi điều này là theosis – được tham dự vào bản tính Thiên Chúa (x. 2 Pr 1,4).
Như Đức Joseph Ratzinger từng nói: con người khao khát vô hạn, và chỉ nơi Thiên Chúa, khát vọng ấy mới được viên mãn.
Chỉ nơi Đức Kitô, con người mới hiểu chính mình
Hội Thánh khẳng định: chỉ trong mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể, con người mới hiểu được chính mình.
Không có một “hậu nhân” nào vượt qua Đức Kitô – Đấng là Ađam mới. Không có con đường siêu việt nào nằm ngoài Ngài.
Mọi nỗ lực vượt qua con người mà không có Thiên Chúa đều dẫn đến đánh mất chính con người.
Học lại cách sống “nhập thể”
Giữa một thế giới ồn ào và phi nhân, lời mời gọi trở nên rất cụ thể: hãy học lại cách sống như một con người thật.
Điều đó có nghĩa là:
Tập nhìn thế giới bằng cái nhìn chiêm niệm
Nhận ra Thiên Chúa trong những điều nhỏ bé
Trở về với thiên nhiên, với thân xác, với đời sống cụ thể
Một cách đơn sơ, đôi khi điều cần thiết chỉ là: tắt màn hình, bước ra ngoài, chạm vào cỏ, vào đất, vào thực tại Thiên Chúa đã tạo dựng.
Chính trong những điều bình thường ấy, con người tìm lại được căn tính của mình – không phải như một cỗ máy nâng cấp, mà như một thụ tạo được yêu thương và được mời gọi nên giống Thiên Chúa.