Carlos Balén | 19 tháng 12 năm 2025
Linh mục Dòng Tên Antonio Fco. Bohórquez đã viết một câu vừa ngắn gọn vừa gây khó chịu: “Đức tin tự do không khơi dậy các ơn gọi Kitô giáo, trong bất kỳ bậc sống nào.” Đó không phải là một lời bộc phát. Đó là một nhận định. Và chính vì thế, nó gây nhức nhối.
Bởi vì nếu có điều gì Đức Kitô đã dạy chúng ta, thì đó là: các giáo lý không được xét đoán theo ý hướng, cũng không theo sự đúng đắn về thuật ngữ, hay mức độ phù hợp với những bài xã luận “đúng mực”. “Cứ xem quả thì biết cây” (Mt 7,16). Không phải qua các hội nghị. Không phải qua các văn kiện. Không phải qua những tràng pháo tay từ bên ngoài. Nhưng là qua hoa trái.
Và hoa trái thì đang hiển hiện trước mắt.
Những cộng đoàn nơi đức tin bị hòa loãng thành một thứ Kitô giáo tự do — dễ chịu, đối thoại, ít đòi hỏi và được cẩn thận tước bỏ mọi góc cạnh — không làm phát sinh ơn gọi linh mục, ơn gọi tu trì, cũng không tạo nên những gia đình Kitô giáo vững chắc. Điều họ tạo ra, đúng hơn, là những cơ cấu già nua, những giáo xứ trống vắng, những chủng viện đóng cửa, và một diễn ngôn ngày càng trừu tượng về một Hội Thánh “đồng hành”, nhưng không còn sinh thành, "Đức Giê-su trả lời: "Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên." (Ga 3,3); "Hỡi anh em, những người con bé nhỏ của tôi, mà tôi phải quặn đau sinh ra một lần nữa cho đến khi Đức Ki-tô được thành hình nơi anh em," (Gl 4,19).
Đức tin tự do nói rất nhiều về các tiến trình, nhưng lại không mời gọi những quyết định dứt khoát. Nói về tìm kiếm, nhưng né tránh các câu trả lời. Nói về trải nghiệm, nhưng nghi ngờ chân lý. Và một đức tin không dám thốt lên lời “hãy theo Ta” với tất cả hệ quả của nó thì không thể ngạc nhiên khi chẳng ai dám từ bỏ điều gì để theo Đức Kitô.
Trước thực tế ấy, sự tương phản tuy gây khó chịu nhưng rất rõ ràng: ở đâu đức tin được sống với chiều sâu tín lý, với phụng vụ nghiêm cẩn, với luân lý đòi hỏi, và với ý thức rõ ràng về hy sinh, thì ở đó các ơn gọi xuất hiện. Không phải nhờ tiếp thị, nhưng vì có người nhận ra rằng nơi ấy có một điều gì đáng để hiến dâng cả cuộc đời.
Đó không phải là ngẫu nhiên. Chủ nghĩa tự do tôn giáo hứa hẹn một đức tin không có thập giá. Và Đức Kitô chưa bao giờ kêu gọi ai như thế.
Vì vậy, khẳng định của Bohórquez không mang tính ý thức hệ, mà là thực nghiệm. Không phải là một khẩu hiệu, mà là một chẩn đoán. Nếu một linh đạo không sản sinh linh mục, tu sĩ, cũng như những gia đình Kitô giáo mạnh mẽ, thì vấn đề không nằm ở chỗ thiếu “sức hấp dẫn”, mà ở chỗ thiếu chân lý được sống đến cùng.
Hội Thánh không lớn lên khi trở nên không thể phân biệt với thế gian, nhưng khi trao ban điều mà thế gian không thể cho. Và điều đó, dù chúng ta có thích hay không, xưa nay luôn có cái giá của nó.
Hoa trái đã ở đó. Và Tin Mừng đã cho chúng ta biết cách đọc chúng.
https://infovaticana.com/2025/12/19/por-sus-frutos-los-conocereis-y-la-fe-liberal-no-da-vocaciones/