Trong một bài phát biểu gần đây, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã gợi mở một hướng tiếp cận mới trong cách Hội Thánh hiểu và xử lý các trường hợp lạm dụng liên quan đến người trưởng thành. Thay vì chỉ tập trung vào con người như “đối tượng dễ bị tổn thương”, ngài nhấn mạnh đến hoàn cảnh cụ thể dẫn đến sự tổn thương ấy. Sự thay đổi tinh tế này có thể mang lại những hệ quả quan trọng trong giáo luật và mục vụ. Đồng thời, nó mở ra một hướng tiếp cận rõ ràng hơn trong việc bảo vệ các nạn nhân. Đây được xem là một bước phát triển đáng chú ý trong tiến trình cải tổ của Hội Thánh.
Bối cảnh tranh luận kéo dài về “người trưởng thành dễ bị tổn thương”
Sau các vụ bê bối lạm dụng, đặc biệt liên quan đến cựu Hồng y Theodore McCarrick, Hội Thánh đã nỗ lực mở rộng khung pháp lý để xử lý các trường hợp lạm dụng không chỉ với trẻ vị thành niên mà cả với người trưởng thành.
Năm 2019, với Tự sắc Vos estis lux mundi, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã mở rộng khái niệm “dễ bị tổn thương”, bao gồm cả những người trưởng thành trong những hoàn cảnh hạn chế khả năng tự do hoặc khả năng kháng cự.
Tuy nhiên, định nghĩa này đã gây ra nhiều tranh luận trong giới giáo luật, đặc biệt về việc xác định ai thực sự được coi là “người trưởng thành dễ bị tổn thương” và cơ quan nào có thẩm quyền xét xử các trường hợp liên quan.
Một thay đổi ngôn ngữ mang ý nghĩa thần học và pháp lý
Trong bài phát biểu trước Ủy ban Giáo hoàng Bảo vệ Trẻ vị thành niên, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã không sử dụng thuật ngữ quen thuộc “trẻ vị thành niên và người trưởng thành dễ bị tổn thương”.
Thay vào đó, ngài nói đến “trẻ vị thành niên và những người ở trong hoàn cảnh dễ bị tổn thương”. Sự thay đổi này tuy nhỏ về ngôn từ, nhưng được các chuyên gia giáo luật đánh giá là có thể mang ý nghĩa quan trọng.
Trọng tâm không còn đặt trên việc “gán nhãn” một con người là dễ bị tổn thương, nhưng chuyển sang xem xét hoàn cảnh cụ thể trong đó hành vi lạm dụng xảy ra.
Từ con người sang hoàn cảnh
Theo cách tiếp cận cũ, để xác định một người trưởng thành là “dễ bị tổn thương”, đôi khi cần chứng minh họ có những hạn chế về thể chất, tâm lý hoặc khả năng tự do, điều này dễ dẫn đến việc “gắn nhãn” nạn nhân.
Ngược lại, cách tiếp cận mới cho phép nhìn nhận rằng một người có thể trở nên dễ bị tổn thương không phải vì bản thân họ yếu kém, nhưng vì hoàn cảnh cụ thể – chẳng hạn như tương quan quyền lực, sự lệ thuộc thiêng liêng hoặc môi trường mục vụ.
Điều này đặc biệt quan trọng trong các trường hợp như chủng sinh, giáo dân hoặc những người ở trong mối tương quan lệ thuộc với một linh mục hay người có thẩm quyền.
Hướng tới sự rõ ràng và công bằng hơn
Sự chuyển dịch này có thể giúp các nhà chức trách đánh giá chính xác hơn các trường hợp, phân biệt rõ giữa những hành vi lạm dụng thực sự và những tương tác có sự đồng thuận.
Đồng thời, nó cũng tránh việc vô tình coi mọi giáo dân đều mặc nhiên là “dễ bị tổn thương” chỉ vì tương quan với hàng giáo sĩ.
Một số chuyên gia trước đây đã chỉ ra rằng định nghĩa quá rộng về “người trưởng thành dễ bị tổn thương” có thể gây khó khăn trong việc áp dụng luật cách nhất quán và công bằng.
Xây dựng “văn hóa chăm sóc” trong Hội Thánh
Trong bài phát biểu, Đức Thánh Cha Lêô XIV nhấn mạnh rằng việc phòng ngừa lạm dụng không chỉ là vấn đề của các quy định hay thủ tục, nhưng còn là việc xây dựng một “văn hóa chăm sóc” trong Hội Thánh.
Sự thay đổi trong cách diễn đạt của ngài phản ánh chính hướng đi này: không chỉ điều chỉnh luật lệ, nhưng còn thay đổi cách suy nghĩ và cách tiếp cận mục vụ.
Dù sự thay đổi này chưa làm thay đổi trực tiếp văn bản luật hiện hành, nhưng nhiều khả năng sẽ ảnh hưởng đến cách các cơ quan của Tòa Thánh và các giáo phận áp dụng luật trong thực tế.
Qua đó, Hội Thánh tiếp tục hành trình thanh luyện và canh tân, nhằm bảo vệ phẩm giá con người và xây dựng một môi trường an toàn, công bằng và đầy lòng thương xót.
https://www.pillarcatholic.com/p/pope-leos-new-line-on-vulnerability