Các nữ tu Dahye: “Trường của chúng tôi bị đánh bom ở Beirut”
Tại vùng Dahye ở ngoại ô phía nam Beirut – nơi được xem là thành trì của Hezbollah – các nữ tu Thánh Jeanne Antide Thouret đã suốt 57 năm dạy dỗ hơn 700 trẻ em Kitô giáo và Hồi giáo Shiite sống chung trong tình huynh đệ. Nhưng giờ đây chiến tranh đã ập đến: hơn 100 gia đình phải chạy trốn, nhiều ngôi nhà bị phá hủy, còn trẻ em mang trong lòng những vết thương vô hình của sợ hãi và bất an.
Milan (AsiaNews) – “Trong nhiều ngày qua, vùng của chúng tôi sống dưới sức nặng của những trận oanh kích. Trường học của chúng tôi nằm ở rìa vùng ngoại ô phía nam Beirut (Dahye), một khu vực bị ảnh hưởng nặng nề bởi các cuộc tấn công. Ngày đêm, tiếng nổ vang dội gần chúng tôi. Thực tại này đã làm đảo lộn sâu sắc cuộc sống của các gia đình và học sinh của chúng tôi.”
Đó là lời chứng mà các nữ tu dòng Thánh Jeanne Antide Thouret gửi đi trong những giờ phút ngày càng bi thảm đối với Liban. Tại khu vực vốn được xem là thành trì của Hezbollah và đã nhiều lần bị Israel ném bom này, các nữ tu điều hành một ngôi trường dành cho khoảng 700 trẻ em từ 3 đến 17 tuổi, một nửa là Kitô hữu và một nửa là người Hồi giáo Shiite.
Trong bối cảnh đầy khó khăn ấy – nơi những căng thẳng đôi khi làm các cộng đồng khác nhau xa cách – các nữ tu vẫn kiên trì dạy các em biết hiểu nhau và sống chung với nhau.
Chúng tôi đã gặp các nữ tu này vài tháng trước tại Beirut, vào thời điểm trước chuyến viếng thăm của Đức Thánh Cha Lêô XIV. Khi nữ hiệu trưởng, sơ Wafaa Racheed, nhẹ nhàng mở cửa lớp học lớp Một cho chúng tôi, sơ chỉ cho chúng tôi một cậu bé rụt rè với mái tóc xoăn, đang giơ tay giới thiệu mình.
Tên em là Ali, theo tên vị imam được tôn kính trong Hồi giáo Shiite; nhưng tên đệm của em là Charbel, theo tên thánh Charbel – vị thánh Maronite được xem là bổn mạng của Liban.
“Ali Charbel diễn tả hoàn hảo thực tại hằng ngày của trường chúng tôi,” sơ Wafaa nhận xét. Sơ cũng giải thích về sứ mạng xây dựng hòa bình mà nhà trường đã thực hiện suốt 57 năm qua.
“Cộng tác với Quỹ Adiyan – một tổ chức thúc đẩy sự gặp gỡ giữa các cộng đồng khác nhau – các bạn trẻ của chúng tôi tham gia những buổi gặp gỡ đặc biệt, nơi Kitô hữu và Hồi giáo có cơ hội hiểu nhau sâu sắc hơn và cùng bước đi với nhau,” các nữ tu cho biết. “Mục tiêu là giúp các em nhận ra rằng người khác không phải là mối đe dọa – một thông điệp mà các em thường hấp thụ từ môi trường xung quanh, đôi khi ngay cả trong gia đình mình.”
Ngày nay, chính cộng đoàn này cũng đang phải hứng chịu các cuộc oanh kích của Israel, giống như hàng trăm nghìn người khác tại Liban, bị cuốn vào cơn điên loạn của chiến tranh.
“Theo những thông tin ban đầu thu thập được từ một cuộc khảo sát thực hiện một tuần sau khi các cuộc ném bom bắt đầu,” các nữ tu viết, “122 gia đình trong cộng đoàn trường học của chúng tôi đã phải rời bỏ khu vực để tìm nơi trú ẩn khác, thường trong vội vã. Nhiều người chỉ mang theo rất ít đồ đạc, bỏ lại phía sau nhà cửa, ký ức và đôi khi cả những vật dụng cá nhân.”
Trong số đó, 22 gia đình có nhà bị hư hại nặng hoặc bị phá hủy hoàn toàn do bom đạn. Nhiều trẻ em hiện đang phải sống tạm thời với họ hàng hoặc trong các nơi trú ẩn, đôi khi không có cả đồ dùng học tập hay quần áo đầy đủ.
“Trong hoàn cảnh này,” lời chứng từ Beirut tiếp tục, “trường học buộc phải đóng cửa các lớp học trực tiếp để bảo đảm an toàn cho học sinh và giáo viên. Chúng tôi cố gắng tiếp tục việc dạy học trực tuyến, nhưng tình hình vẫn rất phức tạp. Nhiều học sinh đã phải di dời, một số không còn internet, một số khác mất đồ dùng cá nhân hoặc đang sống trong những điều kiện không cho phép tham gia lớp học.”
Dù vậy, các nữ tu cho biết các giáo viên vẫn tiếp tục dấn thân mạnh mẽ. Họ cố gắng, trong khả năng có thể, giữ liên lạc với học sinh, khích lệ các em và đem lại cho các em một chút ổn định trong thời gian đầy sợ hãi, bất định và di tản này.
Ngoài những khó khăn vật chất, các trẻ em còn mang trong lòng những vết thương vô hình: nỗi sợ bom đạn, nỗi lo cho người thân, và sự hoang mang không biết khi nào các em có thể trở về nhà, trở lại khu phố, trường học và bạn bè của mình.
Trong hoàn cảnh đau thương ấy, các nữ tu Liban bày tỏ lòng biết ơn đối với tất cả những ai đang nâng đỡ họ.
“Trong những thời khắc khó khăn này,” các nữ tu kết luận, “sự nâng đỡ của quý vị mang ý nghĩa lớn lao hơn bao giờ hết. Đó là dấu chỉ của hy vọng: ngay cả từ xa, vẫn có những người tin vào tương lai của chúng tôi. Xin Thiên Chúa bảo vệ và chúc lành cho quý vị.”
Chưa có Đánh giá/Bình luận nào được đăng.
Hãy trở thành người đầu tiên đóng góp nội dung cho Bài viết này.