Skip to content
Top Banner

Ở lại trong cạnh sườn Đức Kitô

VĂN PHÒNG HỌC VIỆN 01
2026-04-05 09:49 UTC+7 47
christsaintthomas-caravaggio-678x380-1775357346.jpg

Lòng sùng kính “ở lại trong cạnh sườn Đức Kitô” có thể khiến người hôm nay cảm thấy xa lạ, thậm chí khó hiểu. Thế nhưng, truyền thống này bén rễ sâu trong Kinh Thánh và dòng chảy thần học của Hội Thánh. Từ cạnh sườn bị đâm thâu trên Thập Giá, các Kitô hữu qua mọi thời không chỉ nhận ra nguồn mạch ơn cứu độ, mà còn tìm thấy nơi đó một chốn nương náu thiêng liêng. Trong một thế giới đề cao tự chủ, thiên về lý trí trừu tượng và khép kín trong chính mình, lời mời gọi “ở lại trong cạnh sườn Đức Kitô” vừa là thách đố, vừa là con đường đưa con người trở về trung tâm của đức tin.

Ngày 3 tháng 4 năm 2026 — Matthew Becklo

Trong tác phẩm Dẫn vào đời sống đạo đức, Thánh Phanxicô Salê thuật lại câu chuyện sau về vị thánh thế kỷ XIV là Elzear thành Sabran:

Khi chân phước Elzear, bá tước miền Provence, phải xa cách người vợ đạo hạnh và rất mực yêu quý là Delphine trong một thời gian dài, bà sai người đi thăm hỏi. Ngài nhắn lại: “Anh vẫn bình an, hiền thê của anh; nếu em muốn gặp anh, hãy tìm anh trong cạnh sườn bị đâm thâu của Chúa chúng ta là Đức Giêsu. Đó là nơi anh ở, và ngoài đó em sẽ không gặp được anh đâu.” Quả thật, đó là lời của một hiệp sĩ Kitô giáo đích thực.

Lòng sùng kính cạnh sườn Đức Kitô—dẫu đã được nhắc đến trong các trước tác của nhiều vị thánh và tiến sĩ Hội Thánh—ngày nay vẫn khiến không ít người cảm thấy xa lạ. Thế nhưng, chính từ nền tảng Kinh Thánh và Truyền Thống, lòng đạo đức này lại mở ra cho người Kitô hữu hôm nay một lời mời gọi rất riêng.

Dấu chỉ kép

Nguồn gốc của lòng sùng kính này nằm trong một chi tiết đặc biệt của trình thuật cuộc Thương Khó theo Tin Mừng Gioan, được đọc trong phụng vụ Thứ Sáu Tuần Thánh:

Hôm ấy là ngày chuẩn bị,
để xác các tử tội không còn treo trên thập giá trong ngày sabát,
vì ngày sabát hôm ấy là ngày trọng đại,
người Do Thái xin Philatô cho đánh giập ống chân họ và hạ xuống.
Vậy lính đến đánh giập ống chân người thứ nhất,
rồi người kia cùng chịu đóng đinh với Đức Giêsu.
Nhưng khi đến gần Đức Giêsu và thấy Người đã chết,
họ không đánh giập ống chân Người,
nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người;
lập tức máu cùng nước chảy ra. (Ga 19,31–34)

Trong lịch sử Hội Thánh, có nhiều hình thức tôn kính các thương tích Đức Kitô chịu trên thập giá—từ năm dấu thánh quen thuộc cho đến những suy niệm sâu xa của các nhà thần bí như Thánh Gertrude và Thánh Bridget Thụy Điển.

Tuy nhiên, có một điểm quan trọng nơi vết thương cạnh sườn mà ta dễ bỏ qua: đó là vết thương xảy ra sau khi Đức Giêsu đã tắt thở. Trong nhân tính, Người không còn chịu đau đớn vì vết thương này; Người đã chết rồi. Người đã hoàn tất hy tế trên thập giá và phó linh hồn cho Chúa Cha (Ga 19,30). Vì thế, việc cạnh sườn Người bị mở ra mang một ý nghĩa hoàn toàn đặc biệt. Theo cách nói của Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, đó không chỉ là một vết thương, mà là một dấu chỉ.

Nhưng nếu Đức Giêsu đã chết, tại sao người lính vẫn đâm Người? Người ta thường giải thích rằng đó là để xác nhận cái chết. Tuy nhiên, Tin Mừng Gioan lại nói rất rõ: họ đã thấy Người chết rồi. Những người lính ấy đâu xa lạ gì với cái chết. Nếu còn nghi ngờ, họ hoàn toàn có thể đánh giập ống chân như đã làm với hai kẻ trộm.

Vì thế, không loại trừ khả năng đây chỉ là một hành vi tàn bạo vô cớ. Trước đó, chính những người lính này đã nhạo báng Đức Kitô bằng mão gai, áo choàng tím và những trận đòn (Ga 19,2–3). Rất có thể, họ mang cùng một sự hung ác ấy lên đồi Golgotha.

Dù nguyên do là gì, sự kiện vẫn rõ ràng: Đức Kitô đã chết khi bị đâm. Và vết thương cuối cùng này—tưởng như dư thừa—lại phơi bày tận cùng sự sa đọa của con người. Không chỉ giết Đấng ban sự sống (Cv 3,15), con người còn xúc phạm chính thân thể Người đã hiến mình để cứu độ họ.

Nhưng chính tại đây, một điều nghịch lý xuất hiện. Ngọn giáo ấy trở thành dấu chỉ hai chiều. Nếu nơi đó ta thấy tận đáy tội lỗi con người, thì cũng chính nơi đó mở ra nguồn lòng thương xót của Thiên Chúa.

“Một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người”—
và ngay lập tức: “máu cùng nước chảy ra.”

Ngay từ thời các Giáo phụ như Clêmentê Alexandria, Gioan Kim Khẩu và Âugutinô, Hội Thánh đã hiểu máu và nước ấy như dấu chỉ của các bí tích—Rửa Tội và Thánh Thể—nguồn mạch cứu độ tuôn chảy từ Đức Kitô.

Truyền thống cũng kể rằng người lính ấy là Longinus, người đã được chữa lành và hoán cải nhờ giọt máu của Chúa.

Nhưng các Kitô hữu tiên khởi còn đi xa hơn: họ nhận ra nơi cạnh sườn Đức Kitô chính là nguồn gốc của Hội Thánh. Thánh Ephrem nói: “Máu và nước ấy chính là Hội Thánh.” Và Thánh Âugutinô so sánh điều này với việc Evà được tạo dựng từ cạnh sườn Ađam: Đức Kitô là Ađam mới, Hội Thánh là Evà mới, sinh ra từ cạnh sườn Người.

Hình ảnh ấy còn được gợi lại nơi con tàu Nôê—cửa mở ra để mọi loài bước vào mà được cứu.

Tin Mừng Gioan cũng nối kết biến cố này với lời ngôn sứ Dacaria: “Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu” (Ga 19,37). Đồng thời, nước chảy ra từ cạnh sườn gợi lại nước từ đền thờ (Ed 47,1) và từ tảng đá trong sa mạc (Xh 17,6)—mà Thánh Phaolô xác quyết: “Tảng đá ấy chính là Đức Kitô.”

Đồng thời, chuyển động thiêng liêng cũng đi theo chiều ngược lại: con người được mời gọi đi vào cạnh sườn Đức Kitô. Khi hiện ra với Thánh Tôma Tông đồ, Chúa nói: “Hãy đặt tay vào cạnh sườn Thầy… đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”

Trong Tổng luận Thần học, Thánh Tôma Aquinô cũng coi việc “bước vào cạnh sườn Đức Kitô” như dấu chỉ của tình bạn đích thực với Người.

Hội Thánh—noi gương người môn đệ tựa đầu vào ngực Chúa và vị Tông đồ đặt tay vào cạnh sườn Người—đã không chỉ suy niệm về mầu nhiệm này, mà còn khao khát cư ngụ trong đó.

Khe đá

Trong sách Diễm Ca, Đức Kitô ngỏ lời với Hội Thánh:

“Hỡi người yêu dấu của Ta, hãy trỗi dậy…
Hỡi chim bồ câu của Ta, trong khe đá…” (Dc 2,13–14)

Thánh Bênađô Clairvaux hiểu “khe đá” ấy chính là các vết thương của Đức Kitô, đặc biệt là cạnh sườn mở ra tới Trái Tim Người.

Một thế kỷ sau, Thánh Bonaventura tiếp tục suy niệm: cạnh sườn Đức Kitô là nơi trú ẩn của linh hồn—như chim bồ câu làm tổ trong hốc đá.

Từ đó, đời sống thiêng liêng của Hội Thánh lớn lên: không chỉ phát sinh từ cạnh sườn Đức Kitô, mà còn tìm nơi ẩn náu trong đó.

Điều này được diễn tả trong thánh ca Rock of Ages:

Xin cho con ẩn mình trong Ngài,
Xin máu và nước từ cạnh sườn Ngài
trở nên phương dược chữa lành tội lỗi.

Hội Thánh không chỉ sinh ra một lần từ cạnh sườn ấy, nhưng luôn được tái sinh trong đó—mỗi khi biết tìm về nương ẩn nơi ấy.

Trong thông điệp Dilexit Nos, Đức Thánh Cha Phanxicô cho thấy mối liên hệ sâu xa giữa lòng sùng kính cạnh sườn Đức Kitô và Thánh Tâm—từ Gertrude Helfta đến Marguerite Marie Alacoque và Faustina Kowalska.

Các thánh như Catarina Siena, Jeanne de Chantal và Thánh Phanxicô Salê đều mời gọi: hãy ở lại trong cạnh sườn Chúa.

Ở lại trong cạnh sườn Đức Kitô

Vì sao lòng sùng kính này lại trở nên xa lạ với người hôm nay?

Trước hết, vì con người hiện đại đề cao cái tôi và sự tự chủ. Nhưng sống trong Đức Kitô lại đòi hỏi sự khiêm hạ: nhận ra mình bé nhỏ và biết nương náu nơi Thiên Chúa.

Kế đến, con người quen sống trong thế giới trừu tượng. Trong khi đó, cạnh sườn Đức Kitô lại là một thực tại rất cụ thể: thân xác bị đâm thâu, tình yêu được diễn tả bằng máu và nước.

Sau cùng, thế giới hôm nay ưa những không gian không có Thiên Chúa. Nhưng cạnh sườn Đức Kitô lại là nơi của mầu nhiệm—vừa thẳm sâu vừa rực sáng—nơi con người gặp chính Thiên Chúa.

Chính tại đó, tình yêu không còn là lời nói suông, nhưng trở thành hiện thực sống động.

Cạnh sườn Đức Kitô là điểm gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người, giữa trời và đất—nơi mọi sự được canh tân.

Suốt dòng lịch sử, Hội Thánh không ngừng đi sâu vào nguồn suối lòng thương xót ấy. Và các vị thánh, tiến sĩ, nhà thần bí đều quy hướng về đó.

Trở về với linh đạo này không phải là quay lưng với hiện tại, cũng không tách rời lòng sùng kính Thánh Tâm. Trái lại, đó là lời mời gọi chữa lành những lệch lạc sâu xa của thời đại: chủ nghĩa cá nhân, lối sống trừu tượng và xu hướng tục hóa.

Quan trọng hơn, đó là khám phá nơi nương ẩn đích thực: bình an mà thế gian không thể ban (Ga 14,27), và sự hiệp thông với Chúa trời đất.

Và từ nơi ấy, con tim con người—khi đã tìm được chốn nghỉ yên trong Thiên Chúa—sẽ bắt đầu tuôn trào, như chính Đấng Cứu Thế, những dòng nước hằng sống (Ga 7,38).

“Hỡi người yêu dấu của Ta, hãy trỗi dậy… hãy đến!”

Chia sẻ

Chưa có Đánh giá/Bình luận nào được đăng.

Hãy trở thành người đầu tiên đóng góp nội dung cho Bài viết này.