Skip to content
Top Banner

Phục Sinh: Thiên Chúa, Tình Yêu và Sự Sống

VĂN PHÒNG HỌC VIỆN 01
2026-04-07 08:30 UTC+7 53
jesus-1775525390.jpg

Phục Sinh mạc khải chân lý nền tảng của đức tin Kitô giáo: ở khởi đầu, trong suốt và ở cùng đích của mọi sự đều là Thiên Chúa – là Tình Yêu và là Sự Sống.

Đức ông Charles Fink

Trong nửa đầu thế kỷ XX, đã xuất hiện một “thế hệ vàng” các tác giả Công giáo Anh ngữ, nhiều người trong số họ là những người trở lại đạo, nhưng có khả năng đặc biệt trong việc trình bày đức tin Công giáo cách bình dân mà không làm sai lệch nội dung. Có thể kể đến những tên tuổi như G.K. Chesterton, Ronald Knox, Frank Sheed và Caryll Houselander.

Trong số đó có một linh mục Dòng Tên tên là C.C. Martindale. Sau khi trải qua năm năm bị giam giữ dưới chế độ Đức Quốc xã, ngài được BBC mời thực hiện sáu bài nói chuyện trong Tuần Thánh năm 1946. Ngài đã kết thúc bài nói chuyện đầu tiên bằng những lời này:

“Dù là những vấn đề của lịch sử dài lâu hay của thời điểm hiện tại, dù là những vấn đề phát sinh từ chính tâm hồn và kinh nghiệm nội tâm của chúng ta, hay là những đau khổ và cái chết của Đức Kitô, người Kitô hữu chỉ có một điểm khởi đầu duy nhất: đó là Thiên Chúa, là Tình Yêu của Người và là ý muốn của Người cho chúng ta được sống. Chân lý này không bao giờ thay đổi, cho dù chúng ta có thay đổi. Thiên Chúa không muốn kẻ tội lỗi phải chết, nhưng muốn nó được sống. Tôi không thể nói điều này đủ nhiều, cũng không thể nhấn mạnh cho đủ… rằng nơi khởi đầu của mọi sự, trong suốt mọi sự và ở cùng đích của mọi sự đều là Thiên Chúa, là Tình Yêu và là Sự Sống.”

Cha Martindale có thể nói những lời ấy, ngay cả sau khi đã trải qua những kinh hoàng của chiến tranh và tù ngục, bởi vì ngài đã đón nhận và làm cho mình thấm nhuần sứ điệp rạng ngời của Phục Sinh.

Chính sứ điệp ấy đã biến đổi vị Tông đồ Phêrô nhút nhát trở thành một nhà giảng thuyết mạnh mẽ như được trình bày trong Sách Công vụ Tông đồ. Cũng chính sứ điệp ấy đã thúc đẩy Phaolô viết cho tín hữu Côlôxê: “Anh em đã được trỗi dậy cùng với Đức Kitô, thì hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới”“Anh em đã chết, và sự sống của anh em hiện đang ẩn giấu với Đức Kitô nơi Thiên Chúa.”

Thánh Phaolô Tông đồ hiểu rằng Đức Kitô không sống lại chỉ cho chính mình, nhưng là cho chúng ta, để khi kết hợp với Người, chúng ta cũng bắt đầu được sống lại ngay từ bây giờ. Chân chúng ta có thể còn lấm bùn đất, nhưng đầu óc và con tim chúng ta đã ở với Đức Kitô trên trời. Vậy thì Thánh Phêrô Tông đồ và Phaolô còn phải sợ gì dưới đất, khi họ đã tham dự vào sự sống Phục Sinh của Đức Kitô?

Khi Thánh Maria Mađalêna, Phêrô và Gioan đến ngôi mộ vào sáng Phục Sinh và thấy mộ trống, với những băng vải vẫn còn đó, Tin Mừng kể rằng Gioan đã tin, nhưng cũng nói rằng “các ông vẫn chưa hiểu Kinh Thánh rằng Người phải sống lại từ cõi chết.”

Gioan tin rằng Đức Giêsu đã sống lại, nhưng chưa hiểu trọn vẹn ý nghĩa của biến cố ấy. Tuy nhiên, sự hiểu biết sẽ đến. Và vị Tông đồ duy nhất thoát khỏi cái chết tử đạo đã sống thêm sáu mươi năm để rao giảng về Thiên Chúa là Tình Yêu, Đấng muốn chúng ta được sống viên mãn, không chỉ bây giờ mà còn mãi mãi.

Sứ điệp Phục Sinh không phải là sẽ không còn thập giá, nhưng là mọi thập giá của chúng ta – kể cả cái chết – đều có thể dẫn đến sự sống mới và đời đời; một sự sống đã bắt đầu ngay từ đây và lúc này nhờ sự kết hợp với Đấng Phục Sinh.

Chúng ta giống như những thợ lặn trong các bộ phim xưa, được hạ xuống biển từ một con tàu – “những người lạ nơi miền đất lạ” – bị bao phủ bởi bóng tối, nhưng luôn nhận được sự sống từ trên cao: đó là sự tham dự của chúng ta vào sự sống Phục Sinh của Đức Kitô.

Phục Sinh phải trở thành đối với chúng ta như đã từng là đối với Phêrô, Phaolô, Maria Mađalêna và các thánh: không chỉ là một biến cố đã xảy ra trong quá khứ và một ngày nào đó sẽ mang lại lợi ích cho chúng ta. Điều đó đúng, nhưng còn hơn thế nữa. Phục Sinh là một thực tại hiện tại, một điều chúng ta đang tham dự ngay ở đây và bây giờ.

Hãy để cho thế gian làm điều tệ hại nhất có thể. Nó không thể làm điều gì tệ hơn việc giết Con Thiên Chúa – và chúng ta đã biết điều đó kết thúc ra sao. Và chúng ta được tham dự vào chính sự sống của Người.

Chúng ta đều biết câu nói: “Hãy trỗi dậy và toả sáng.” Có thể đó chỉ là một câu nói sáo rỗng, hay là điều làm gián đoạn một giấc ngủ ngon. Nhưng đối với người Kitô hữu, đó có thể là lời nhắc nhở rằng, khi tham dự vào sự sống của Đức Kitô, chúng ta đã bắt đầu sống lại và phải biểu lộ điều đó bằng cách toả chiếu ánh sáng, sự sống và tình yêu của Người trong mọi việc chúng ta làm.

Hãy nhớ lại lời của cha Martindale: “Ở khởi đầu của mọi sự, trong suốt mọi sự và ở cùng đích của mọi sự đều là Thiên Chúa, là Tình Yêu và là Sự Sống.”

Phục Sinh mời gọi chúng ta, bằng chính đời sống của mình, giúp người khác tin và cảm nghiệm chân lý ấy. Trong một thế giới đầy bóng tối và tuyệt vọng, đầy xung đột và hoang mang, với biết bao người – đặc biệt là giới trẻ – đang khao khát ý nghĩa và hy vọng, bổn phận luân lý của chúng ta là trở nên những con người của Phục Sinh trong mọi lúc.

Chúng ta không thể che giấu ánh sáng của mình – ánh sáng của Đức Kitô – dưới đáy thùng.

 https://infovaticana.com/2026/04/06/pascua-dios-amor-vida/

Chia sẻ

Chưa có Đánh giá/Bình luận nào được đăng.

Hãy trở thành người đầu tiên đóng góp nội dung cho Bài viết này.